|
Xóm Ao hiện có hai người bệnh trầm trọng. Rất nặng. Nặng đến mức, giờ đây cái chết nhẹ ngang bằng hơi thở. Đó là chú Khiêu chồng thím Xanh. Đó là bà Mển vợ lão Sùng... |
Cả hai đã là
trái banh trong chân đội banh Nhà Thương. Đội banh ấy đã cố gắng chuyền
nhau, không cho lọt vào “gôn” Tử Thần, nhưng đều thất bại, để trái
banh bị lủng, và cũng vì đá quá, cuối cùng xẹp hơi… Ruộng rẫy, bò trâu
đã bán sạch. Gia đình họ đang trên bờ vực thẳm… Chú Khiêu ung thư gan
thời kỳ chót Bà Mển ung thư phổi thời kỳ chót! Chờ chết!
Tổng quát, tình
hình là như vậy, bi thảm là vậy. Đó là lý do sáng nay, Thuỳ đưa hai
túi ny lông đựng cam sành và sữa hộp cho Thuấn:
– Anh đi thăm họ nhanh lên… Chần chừ sẽ không kịp thăm!
– Họ ăn được gì mà cam với sữa. Tiền tốt hơn.
– Họ ăn bằng mắt.
Thuấn nín lặng trước câu nói của vợ. Phải ! Người sắp chết không ăn gì, nhưng phải có đồ ăn để thấy!
Thuấn xách hai túi cam, sữa, vội vàng ra khỏi nhà, quyết định đến chú Khiêu trước. Anh bước nhanh, tâm trạng bồng bềnh…
Vừa bước chân
lên thềm nhà, Thuấn đằng hắng mấy cái… Thấy Thuấn, thím Xanh lật đật bỏ
cái thúng đan dở, đứng dậy thoăn thoắt ra cửa, xìa tay đỡ cả hai túi
cam và sữa, đặt lên chiếc bàn gỗ tạp xiêu vẹo nơi hiên, miệng phát tía
lia như súng liên thanh khạc đạn:
– Chú mày cứ
đòi chết, đòi chết, đòi chết… ăn được gì mà mua nhiều thế này, thế này…
Cứ đòi chết, đòi chết… không thèm sống, không muốn sống… Cứ đòi chết…
Xổ xong tràng
âm thanh khoẻ mạnh ấy, thím nhanh nhẹn chuyển hai túi quà vào đặt trên
bàn thờ tổ tiên, đoạn trở lại nơi góc phòng, đan tiếp cái thúng dở
dang, dường như Thuấn không có mặt ở đấy, bình thản đến lạnh lùng.
Thuấn chưa kịp mở miệng nói gì được. Gặp thím là anh câm luôn!
Chú Khiêu được
đặt nằm trên chiếc chõng tre sát cửa sổ không cánh, trông thật hoang
vu. Da chú màu vàng pha xanh như màu trái bưởi non. Có mấy chiếc lá
vàng bị gió quật bay vào đậu trên ngực chú. Anh kéo chiếc ghế đẩu vuông
nhỏ, ngồi cạnh giường. Vừa nhặt mấy chiếc lá trên ngực chú quăng ra
ngoài, vừa nói động viên:
– Chú lạc quan lên, coi nào! Cứ đòi chết, đòi chết… chết thật đấy! Cái chết mà bực lên nó không tha ai đâu!
Chú Khiêu nhăn nhó, miệng móm riết, nói đứt quãng:
– Sống mà đòi chết là… người ngu! Sắp chết mà đòi sống… lại càng ngu hơn! Chú không phải người ngu!
Thuấn sững sờ nhìn chăm chú chú Khiêu. Dường như đằng sau lưng câu nói của chú là một khoảng mênh mông cay đắng.
Tác giả: Ngô Phan Lưu
Theo Megafun.vn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét